Bi kịch mang tên mẹ ghẻ - con chồng của người phụ nữ làm dâu ở tuổi 50

3/27/2016

(Gia đình) - Tôi mồ côi mẹ, rất sợ ba sẽ đi thêm bước nữa vì luôn bị ám ảnh bởi câu hát: “Mấy đời bánh đúc có xương/Mấy đời mẹ ghẻ mà thương con chồng”. Trớ trêu thay, bây giờ tôi lại đi làm mẹ ghẻ người ta. Nhưng tôi không thấy có câu hát nào ngược lại để cám cảnh số phận éo le của mình.

 

Năm tôi lên 10 tuổi thì mẹ tôi qua đời. Là chị cả, phía sau tôi còn ba đứa em nheo nhóc. Ba tôi cảnh gà trống nuôi con rất vất vả. Học hết cấp một, tôi ở nhà phụ ba chăm em. Tiền lương công chức ba cọc ba đồng của ba tôi, vén khéo lắm cũng chỉ đủ cơm ngày ba bữa, nên các em tôi cũng không đứa nào được học hành đến nơi đến chốn. Nhưng cũng may, chúng nó đều lớn lên thành người tử tế, có công ăn việc làm đàng hoàng. 

Khi các em tôi lần lượt có gia đình riêng thì ba tôi qua đời. Trước lúc nhắm mắt ba chỉ ân hận một điều là chưa được nhìn thấy tôi thành gia thất. Thương ba quá, tôi hứa đại cho ba yên lòng: “Con sẽ lấy chồng”. Ba mất rồi, tôi vẫn nhớ lời đã hứa với ba nhưng lấy ai bây giờ khi ngần ấy tuổi thanh xuân tôi đã sống như một bà mẹ góa để chăm lo và nuôi nấng các em. Giờ xấp xỉ 50 tuổi, ngoảnh lại, thời xuân sắc đã qua, nhìn tới, hoàng hôn sắp phủ dốc cuộc đời. Một hôm, thằng em út tôi về thủ thỉ: “Sếp em góa vợ đã lâu, hôm nhìn thấy chị, ông ưng lắm, theo hỏi em hoài, chị thấy sao?”. Tôi đỏ mặt, không biết làm sao trả lời nó. Vậy mà số phận đẩy đưa, chúng tôi cũng đến với nhau. 

Anh lớn hơn tôi hai tuổi, có hai con, một trai, một gái đã trưởng thành. Tôi thấy   mình thật may mắn và hạnh phúc, không ngờ từng tuổi này rồi mà có một nơi danh giá để gửi tấm thân. Nhưng có một điều ông giấu không cho tôi biết là cô con gái ông cực lực phản đối chuyện ông ấy đi thêm bước nữa. Tôi dọn về ở với ông đúng một tháng thì vợ chồng con cái cô ấy cũng dọn về. Tôi thấy lạ nhưng không tiện hỏi. Tuy vậy, có con nít bi bô trong nhà, tôi thấy cũng vui và đỡ cô quạnh mỗi khi ở nhà một mình nên không thắc mắc gì. Tôi chăm sóc và thương yêu chúng như máu mủ của mình. 

Nhưng với cô con gái của anh, tôi như một cái gai trong mắt. Bữa cơm nào, cô ấy cũng chê món này mặn, món kia nhạt. Quần áo thì chê tôi ủi không thẳng nếp... Hôm nào ba cô ấy chẳng may sổ mũi nhức đầu thì cô ấy kêu tôi lấy chồng về chỉ để ngủ cho sướng chứ không biết chăm sóc. Cô ấy đi ra, đi vào, giằng mâm xáng thớt, chì chiết đủ điều. Tôi lỡ làm bể cái chén, cái ly, cô ấy nói của mẹ cô ấy sắm sửa để lại nên tôi không biết xót. Cô ấy không cho tôi sử dụng các tiện nghi trong nhà bếp, tôi phải băm thịt bằng tay, giã tiêu bằng cối. Nhưng hễ khi nào có ba cô ở nhà là cô không nói gì. Kể lại cho ông nghe, tôi rất ngại, phần sợ ông không tin, phần lo cô ấy lu loa rằng tôi chia rẽ cha con, sự việc càng rối ren thêm. Tôi luôn có niềm tin rằng rồi cô ấy sẽ hiểu tấm lòng của tôi mà nghĩ lại.

Nhưng sự chờ đợi của tôi hoàn toàn vô vọng. Cô ấy ngày càng tỏ thái độ muốn tôi khó xử sẽ tự ý bỏ đi. Nhiều lần, tôi cũng muốn ra đi nhưng không kiếm được lý do chính đáng để nói với chồng và giãi bày với các em. Cuối cùng thì chồng tôi cũng áng chừng được sự việc. Hôm ấy, nghe tiếng ông và con gái nói qua lại trong phòng, giọng có vẻ căng thẳng, tôi tò mò lắng nghe.

- Bộ con tính dọn qua đây ở luôn sao? Nhà bên đó đóng cửa bỏ không à?

- Con đang kêu cho người ta mướn chứ đâu có bỏ không?

- Là sao?

- Là bây giờ có người lạ vào ở, tụi con phải về để giữ ngôi nhà này. Gần cả chục tỉ chứ bộ ít sao.

-  Nhưng tao đã mua nhà cho anh em tụi bây rồi. Nhà này là nhà tao mà.

- Ngôi nhà này có công sức rất lớn của má con. Tất cả đồ đạc trong nhà là của má con sắm. Không ai được đụng vào. Bà ta lấy ba vì cái nhà này đó, ba biết không. 

Rồi cô ấy rấm rứt khóc, kể lể rằng tôi là nguyên nhân làm cho cha con họ căng thẳng, tình cảm sứt mẻ. Cô ấy đổ lỗi hoàn toàn cho tôi. Tôi muốn nhảy bổ vào phân minh cho ông ấy biết nhưng nếu làm vậy không khác nào tự tố cáo mình đã nghe lén cha con họ nói chuyện. Tôi uất ức, nước mắt trào ra. Tôi nghe tiếng ông ấy dỗ dành con và cuối cùng ông ấy hứa hẹn: 

- Ba không thấy ai nói gì, tưởng chuyện bình thường. Ba đâu có biết. Thôi nín đi để ba xem xét rồi tính.

Tôi nghe như có ai đang cầm một gáo nước lạnh thẳng tay dội vào mặt mình rát buốt. Chiều đó, tôi viện cớ để về thăm em. Thấy tôi về, vợ chồng thằng Út mừng ra mặt, chúng hỏi thăm ríu rít. Tôi ậm ừ qua loa, muốn nói thật với em rồi dọn về, chị em rau cháo có nhau như ngày xưa.  Nhưng rồi lại không muốn làm gánh nặng cho các em. Tuổi thanh xuân lặng lẽ trôi qua không hề có một mối tình. Cuối đời đã tưởng số phận mỉm cười với mình. Ngờ đâu, bất hạnh không buông tha tôi…

Tôi đang thấy tương lai mịt mờ trước mặt, không biết định liệu thế nào cho ổn. Thật tôi bối rối quá. Mong chuyên gia tư vấn cho tôi một lời khuyên.

Chị B.L.P.T. (ngụ TP. Cần Thơ)
GÓC CHUYÊN GIA:

Chị hãy sống với chính đặc quyền của người con gái mà cha mẹ quá cố đã để lại

Chào chị! 

Chúng tôi xin chia sẻ sự cảm thương với hoàn cảnh của chị. Chúng tôi  khâm phục tinh thần hy sinh, khâm phục tấm lòng bao la của một người mẹ trong con người chị. Nhưng xin phép chị, dù không muốn nhưng chúng tôi phải nói rằng chị đang phải hứng chịu những thiệt thòi cũng chính vì những đức tính tốt đẹp của bản thân. 

Đầu tiên, chị đến với anh ấy với mong muốn được “gửi tấm thân”. Đó là một mong muốn chính đáng, nhưng có lẽ chị đã hiểu nhầm sang một hướng khác mang nặng tính an bài hơn là tình yêu. Tình yêu không có tuổi, và không ai cấm được người ta yêu dù ở bất kể hoàn cảnh nào, không thế lực nào cấm được tình yêu, kể cả thời gian. 

Vì vậy, cuộc hôn nhân của chị và anh ấy chỉ cho trái ngọt khi cả hai người vun đắp bằng tình yêu. Chị đang không dám sống hết mình với cảm xúc của mình bởi chính bản thân chị đang mặc cảm về hoàn cảnh của chính mình. Hãy để những điều đó sang một bên và sống với chính bản năng, sống với chính đặc quyền của người con gái mà cha mẹ quá cố đã để lại cho chị chị nhé. Chúng tôi tin rằng chị sẽ tìm tới được hạnh phúc đích thực khi cả anh và chị đều lấy lại cho mình “quyền được yêu”.

Thứ hai, chị đến với anh ấy với mong muốn có được chỗ dựa lúc xế chiều, đó cũng là mong muốn rất chính đáng, nhưng cũng sẽ rất dễ làm cho người khác hiểu lệch mục đích của chị. Đặc biệt trong một xã hội dùng đồng tiền để làm thước đo rất nhiều thứ thì sự hiểu lầm rất dễ xảy ra trong những tình huống nhạy cảm. 

Rất khó trách con gái của anh ấy, bởi sâu xa thì cái cô ấy mong giữ lại chính là những kỷ niệm, những hình ảnh thân thương mà người mẹ quá cố của cô ấy để lại. Đó là tình cảm lớn lao của một người con dành cho đấng sinh thành, và nó đáng được khen ngợi hơn là bị lên án. Có thể thấy cả chị và cô ấy đều là những người phụ nữ sống nặng về tình cảm. 

Vì vậy, khi hai người chưa có cùng một góc nhìn thì rất dễ phát sinh mâu thuẫn, và chỉ có chị, với sự cảm thông của người phụ nữ từng trải cộng với sự khéo léo chân tình mới giúp cô ấy có được góc nhìn tích cực hơn. 

Kính mong chị sớm tìm được hạnh phúc!

Thạc sỹ Lê Thành, chuyên gia tâm lý Hội Tâm lý – Giáo dục TP.HCM


                                                                          V.THU (ghi)

Từ khóa: mẹ ghẻ con chồng, gia đình, chuyện gia đình, mẹ ghẻ, hôn nhân, hạnh phúc, tổn thương, vợ chồng

Subscribe your email address now to get the latest articles from us

No comments:

Post a Comment

 
Copyright © 2015. Sức khỏe 24h|Gạch bát tràng|Ngói lợp nhà|Ngói tráng men|Ngói đất nung|Gạch thông gió|Ngói bát tràng|Gạch ô thoáng|Ngói âm dương. Published by Báo mới. Powered by Báo mới 24h.