(Pháp luật) - “Cứ như thế chị đã đưa em vào một cái nghĩa địa đầy rẫy cạm bẫy, cái chết trắng và những đồng tiền đô la bất chính. Chị đã tự tay đào mồ chôn vùi tuổi thanh xuân của chị và em, khép lại tương lai rộng mở đang chờ phía trước, khép lại những năm tháng miệt mài ngồi trên giảng đường Đại Học”. Đây là những lời tâm sự từ từ đáy lòng do phạm nhân Trần Hà Duy, đang cải tạo tại trại giam Thủ Đức gửi đến em gái là phạm nhân Trần Hạ Tiên.
| Phạm nhân Trần Hà Duy, đang cải tạo tại trại giam Thủ Đức gửi em |
Trong cái nắng gay gắt của Sài Gòn, sau khi tan học Trần Hà Duy (23 tuổi, sinh viên trường Đại học Hồng Bàng) vội vã chạy ra bến chờ xe bus để chuẩn bị về nhà. Cô lau vội những giọt mồ hôi, bước lên xe và thở phào khi thấy vẫn còn một chỗ trống. Sau khi đã ổn định chỗ ngồi, cô nhìn sang thì thấy người ngồi cạnh mình là một vị khách người ngoại quốc cũng đang nhìn cô và nở một nụ cười thân thiện.
Một lúc sau, vị khách tây đó bắt chuyện với cô bằng những câu hỏi thăm xã giao. Do Duy cũng khá giỏi tiếng anh nên cô đạp lại một cách vui vẻ. Vị khách ấy giới thiệu tên là Francis, quốc tịch Kenya mới sang Việt Nam để tìm kiếm cơ hội làm ăn. Và ông ta đang muốn tìm một người giỏi tiếng anh để mang hàng mẫu sang một số nước. Nghe đến đây, do sắp ra trường đang muốn tìm việc làm nên Duy hào hứng hẳn với câu chuyện của người đàn ông ngoại quốc này. Hai bên trao đổi điện thoại và người đàn ông đó hứa khi nào cần người mang hàng mẫu đi thì sẽ gọi cho Duy.
Những ngày sau đó, với tâm trạng thấp thỏm Hà Duy chờ đợi cuộc gọi từ người đàn ông ngoại quốc kia. Nhưng rồi chờ mãi cũng chẳng thấy vị khách tây đó điện thoại lại nên Duy cảm thấy hơi thất vọng và nghĩ câu chuyện làm ăn trên xe bus chỉ là tầm phào. Nhưng rồi sau 2 năm vào một buổi chiều tháng 8/2010 khi cô đang đi chơi cùng mấy người bạn thì thấy số máy của người đàn ông tên Francis gọi đến. Ông ta nói đang cần một người vận chuyển hàng mẫu và dày dép đi nước ngoài. Quá vui mừng trước lời đề nghị này, nhưng do đang phải ôn thi cô không bỏ đi được nên đành ngậm ngùi từ chối và hẹn lần sau nhất định cô sẽ làm.
Những tưởng cơ hội kiếm tiền béo bở sẽ vụt mất khỏi tay sau lời từ chối đó, nào ngờ 2 tháng sau người đàn ông đó lại tiếp tục gọi và để nghị cô vận chuyển hàng mẫu là dày dép và quần áo cho công ty của ông ta. Tiền công vận chuyển là 500USD/ chuyến sang Malaysia, và 1000USD/ chuyến sang Cotonou/Benin (một nước cộng hòa của Tây Phi) không kể tiền vé máy bay và ăn ở. Không để vụt mất cơ hội, cô liền nhận lời ngay bởi công việc thì nhẹ nhàng, và số tiền cô nhận được lúc đó nó là quá lớn đối với một sinh viên sắp ra trường như cô.
Những chuyến đầu, Hà Duy ngây thơ tin rằng chiếc va ly Francis để vận chuyển sang Malaysia chỉ là hàng mẫu. Sau mỗi lần đi trót lọt đó, cô nhận từ Francis những đồng đô la mà chỉ nằm mơ cô nghĩ mình mới có được. Nhưng sau một vài chuyến, Hà Duy đã ngà ngà nhận ra chiếc valy mà người đàn ông ngoại quốc đưa cho không chỉ đơn thuần là hàng mẫu. Mà trong cái đáy thứ 2 của valy đựng “cái chết trắng”. Biết vậy, nhưng cám dỗ của đồng tiền, và trước sức ép của tổ chức mafia quốc tế, cô không dừng bước lại được. Cô còn kéo theo cả người em gái là Nguyễn Hạ Tiên ( SN 1991, là sinh viên trường Đai học Văn Lang) vào đường dây vận chuyển ma túy quốc tế.
Những ngày tháng đó như thước phim quay chầm chậm trong đầu Hà Duy. Nó ám ảnh khiến Duy day dứt khôn nguôi. Cô oán trách bản thân mình sao lại nỡ đưa đứa em yêu quý vào con đường phạm tội này : “Chị không nhớ rõ đây là lá thư thứ mấy chị viết cho em. Thư gởi đi cũng đã nhiều rồi mà chị vẫn chưa nhận được hồi âm của em. Phải chăng em còn giận chị hay những cánh thư kia chưa đến được tay em. Đã hơn 3 năm rồi kể từ ngày chị em mình xa nhau, chị không lúc nào không thôi nghĩ về em và nghĩ về lỗi lầm của mình. Bao nhiêu lần chị đặt bút viết thư cho em là bấy nhiêu lần chị rơi nước mắt. Chị khóc vì nhớ thương em và khóc vì hối hận về những việc làm của mình. Em à! không đêm nào chị không trằn trọc, thao thức nghĩ đến em và nghĩ đến cha mẹ. Giá như ngày đó chị đủ tỉnh táo và sáng suốt, đủ can đảm tố giác bọn tội phạm để bảo vệ cho em mình thì giờ đây chị em mình đã không khép lại cuộc đời sau cánh cửa trại giam này”
Bức thư với hy vọng sẽ làm lại cuộc đời của Duy. |
Từ chiếc va ly 2 đáy
Ngày 18/7/2011, chuyến bay quốc tế mang số hiệu QR 688 từ Ấn Độ đáp xuống sân bay Tân Sơn Nhất ( TP Hồ Chí Minh). Trong dòng người nhập cảnh có cô gái trẻ mang tên Trần Hạ Tiên (quê ở Lâm Đồng). Qua quá trình kiểm tra hành lý, chi cục Hải quan Tân Sơn Nhất nhận thấy có nhiều dấu hiệu khả nghi trong valy đựng đồ của Tiên. Khi tổ công tác kiểm tra thì phát hiện dưới tấm lót của đáy valy hành lý là một bao nylon màu đen đựng loại chất rắn màu trắng dạng tinh thể bên ngoài được quấn băng keo có trọng lượng 4,1kg. Qua công tác giám định cơ quan chức năng xác định đó chính là ma túy.
Hà Duy đau đớn nhớ lại: “Kể từ giây phút nhìn thấy tấm ảnh và bài báo đăng hình em với cặp còng số 8 xiết chặt đôi tay bé nhỏ, chị biết rằng chị đã mắc sai lầm, sai lầm lớn nhất trong cuộc đời chị khi để cho em đi vận chuyển chuyến hàng định mệnh đó. Tại sao không phải là chị đi chứ mà lại là em, đứa em gái mà chị hết mực thương yêu. Tất cả các trang báo đều đăng tải hình em bị bắt với 4kg ma tuý. Chị không còn tin vào mắt mình, tim chị như thắt lại, nước mắt lả chả tuôn rơi, chị bấm điện thoại gọi cho Cha” Cha ơi, cứu em, cứu em đi cha ...Con đã hại em rồi...” Chị nghẹn đắng cổ họng không nói thành lời, chỉ biết khóc mà thôi”
Rồi cô lập tức từ Campuchia bay về Việt Nam theo cha lên cơ quan công an đầu thú. Tại cơ quan công an cô khai nhận, cho đến ngày bị bắt cô đã cùng các đối tượng khác vận chuyển cho Francis tất cả là 11 lần. Trong đó, Duy vận chuyển 7 lần với tổng số ma túy là 7,5kg. Còn Tiên vận chuyển 2 lần với số ma túy là 4,1kg. Riêng số đối tượng khác vận chuyển 1 lần nhưng không biết đó là ma túy nên không bị truy tố.
Trong thời gian 2 chị em bị tạm giam, nhìn em mà Duy không cầm được nước mắt: “Nhìn qua khe cửa, ánh sáng le lói khẽ rọi qua song sắt nhà tù, chị nhìn thấy em một tay bê chén cơm, một tay bê canh, mắt cứ nhìn vào cánh cửa sắt đóng im lìm, như tìm kiếm người chị ngồi phía sau cánh cửa đang lặng lẽ lấy tay quệt hai hàng nước mắt.”
Chị Hai ơi! Em nhớ chị, em nhớ Cha mẹ, nhớ các em, em muốn về nhà...”. “ Ừ chị nghe rồi, ráng ngoan đi rồi chị nói Cha mẹ rước em về nhé, đừng gọi nữa kẻo làm ồn Cán Bộ mắng đó...”. Chị ngồi phịch xuống nền nhà ẩm thấp, đầy kiến và gián, hai tay ôm mặt khóc nức nở “Chị xin lỗi, xin lỗi em, hãy tha thứ cho chị. Sự thật là chị em mình không thể về nhà được... Chị xin lỗi em”
Trả giá cho những lỗi lầm
Những ngày trong trại giam Chí Hòa để chờ chết, cái cảm giác đó thật kinh khủng đối với cô. Nhiều lần cô đã định tự vẫn để giải thoát cho mình, nhưng rồi khi nghĩ đến cha mẹ, em gái cô lại cố gắng tiếp tục sống, với hy vọng sẽ được chủ tịch nước ân xá. “Một năm nằm trong trại giam Chí Hoà, thoi thóp chờ đợi cái chết sẽ đế với mình là một năm chị sống trong dằn vặt và đau khổ khi nghĩ đến em. Đã có lúc chị muốn tự kết liễu cuộc đời mình, chấm dứt nỗi đau hiện tại nhưng khi nghĩ đến Cha gia mẹ và các em, chị không cho phép mình làm điều đó. Bởi chị còn trách nhiệm với gia đình, trách nhiệm của một người con, người chị chưa làm được. Chị phải sống, sống để sám hối, sống để chuộc lại những lỗi lầm mà mình đã gây ra, sống để nhìn về một ngày mai tươi sáng, ngày được đoàn tụ cùng em và gia đình”.
Rồi cái ngày có lẽ vui sướng nhất của cuộc đời Hà Duy đã đến, Chủ tịch nước ký lệnh ân xá giảm từ án tử hình xuống án chung thân cho cô. Vậy là Duy còn có cơ hội để được gặp ba, mẹ, em và làm lại cuộc đời
Từ khóa: bức thư, lỗi lầm, trả giá, làm lại cuộc đời, gia đình, phạm nhân, ân xã, dằn vặt
No comments:
Post a Comment